Ngô Minh
Trong một cuộc gặp gỡ của các trí thức ở Huế như giáo sư Thân Trọng
Ninh, ông Vĩnh Mẫn, cựu trưởng Ban tuyên giáo của Đoàn tàu không số, anh
Phan Tân Hội, con cụ Phan Anh, nhà văn Nguyễn Khắc Phê, nhà văn Dương
Phước Thu…, tôi nghe mọi người bàn tán đến một chủ trương lương bổng
trong đảng CS làm dân tình bức xúc .
Đó là việc lương của các cơ quan đảng từ Trung ương
đến địa phương hiện nay cao hơn lương của cơ quan hành chính sự nghiệp
gần gấp đôi (đến 65%). Và việc “hưởng lương cao ngoài chế độ lương” ấy
đã diễn ra ba năm rồi. Tôi nghe mà bàng hoàng, kinh sợ và vô cùng xấu
hổ. Tôi dự tính sẽ đi tìm bằng chứng để nói cho toàn dân biết cái chủ
trương “ăn trên ngồi trốc” này của cơ quan đảng. Tôi chưa kịp tìm thì
đọc trên báo Văn Nghệ (Hội Nhà văn Việt Nam) số 31 (2-8-2014) chuyên mục “tiếng nói nhà văn” ở trang nhất, bài “Đã thực sự cùng nhau vui cười ?…” của nhà văn Trần Cao Sơn. Xin trích :