Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

BIỂN ĐÔNG DẬY SÓNG LÒNG NGƯỜI


 “Xâu chuỗi hành động của Trung Quốc đối với Việt Nam như vậy, không thể nói gì khác hơn Trung Quốc chính là kẻ thù của Việt Nam, nếu nói xa hơn trong lịch sử Việt Nam từ ngàn năm Bắc thuộc, thì Trung quốc phải chỉ đích danh là kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam!”- Đặng kiên Trung

Vietstudies

Đặng Kiên Trung
Gần 40 ngày nay, sự phản ứng của quốc tế và nhà cầm quyền Việt Nam đối với hành động ngang ngược của Trung Quốc trên vùng biển Việt Nam xem chừng không hiệu quả, Trung Quốc leo thang ngày càng nguy hiểm, lòng người dân Việt trong nước và nước ngoài dâng trào cơn sóng ngầm sôi sục căm hờn Trung Quốc xâm phạm nền độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc!

Tôi cũng như mọi người dân Việt Nam yêu nước, không thể “mũ ni che tai” ngồi nhìn thế sự! Với vốn sống của người trọn đời gắn bó với đất nước, với chế độ dù ở tuổi gần đất xa trời, tôi vẫn đủ tỉnh táo và sự hiểu biết cần thiết đóng góp ý kiến cùng công luận qua những trang viết nầy, với tinh thần thẳng thắn xây dựng, mong được các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng lắng nghe, xem xét điều chỉnh chủ trương, chánh sách đối nội, đối ngoại hợp lòng người, hợp xu thế thời đại. Trước mắt, tập trung ứng phó bằng những giải pháp tổng hợp cấp bách có hiệu quả, chặn đứng dã tâm bành trướng, xâm lược của Trung Quốc trên vùng biển Tổ quốc.

Để làm được như vậy, thiết tưởng Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhân dân và Quân đội Nhân dân Việt Nam đến lúc gạt qua một bên “ý thực hệ cộng sản” với Trung Quốc, dứt khoát trong tư tưởng và hành động đặt lợi ích quốc gia, dân tộc trên hết, đánh giá đúng Trung Quốc là ai và chúng muốn gì ở Việt Nam?
Nhìn lại những gì Trung Quốc gây ra ở Việt Nam không lâu: Năm 1972 bắt tay với Mỹ trên lưng nhân dân Việt Nam khi cuộc chiến Việt Nam với Mỹ đang diển ra khốc liệt nhất; năm 1974 đánh chiếm Hoàng Sa trong tay chính quyền Việt Nam Cộng hoà; năm 1977 xúi giục Khmer Đỏ gây chiến tranh biên giới Tây Nam chống Việt Nam; năm 1979 xua quân gây chiến tranh biên giới phía Bắc “dạy cho Việt Nam một bài học”; năm 1988 đánh chiếm đảo Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa; nay ngang nhiên xâm lấn vùng biển Việt Nam ở Hoàng Sa… Thực tiễn lịch sử chứng minh, xưa nay chưa bao giờ Trung Quốc thực sự là người “bạn tốt” của Việt Nam, kể cả khi “giúp” Việt Nam trong hai cuộc chiến với Pháp và Mỹ đâu phải vô tư vì “tinh thần quốc tế vô sản cao cả” như không ít người lầm tưởng, không nghe cố Tổng Bí thư Lê Duẩn từng nói “Việt Nam đánh Pháp, Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc” đó sao!
Xâu chuỗi hành động của Trung Quốc đối với Việt Nam như vậy, không thể nói gì khác hơn Trung Quốc chính là kẻ thù của Việt Nam, nếu nói xa hơn trong lịch sử Việt Nam từ ngàn năm Bắc thuộc, thì Trung quốc phải chỉ đích danh là kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam!
Rủi thay, số phận đặt để nước Việt Nam nhỏ bé phải ở sát nách người khổng lồ Trung Quốc – kẻ thù truyền kiếp – luôn muốn “ăn tươi nuốt sống” mình, nên ta phải nâng cao cảnh giác, khôn khéo ứng phó trong mọi tình huống và trên mọi lĩnh vực đời sống chính trị, kinh tế, xã hội… của đất nước, không để mắc lừa Trung Quốc thực hiện âm mưu bành trướng, bá quyền, xâm lược bằng những thủ đoạn tinh vi, nham hiểm từ biển đảo, vùng trời, đến đất liền, giữ vững nền độc lập, tự chủ của dân tộc. Nhưng không gì thế mà chịu nhịn nhục chấp nhận một thứ hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó như lời khẳng định của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng; đồng thời ta phải cố tránh chọc giận Trung Quốc gây chiến tranh dìm đất nước ta vào biển lửa!
Buồn thay, Việt Nam và Trung Quốc lại cùng “ý thức hệ cộng sản”, Trung Quốc ma giáo tròng vào Việt Nam thòng lọng “16 chử vàng” và “4 tốt”, khiến các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng mơ hồ  lấy thù làm bạn. Những gì các đồng chí nói và làm từ hội nghị Thành Đô năm 1990, cho đến ngày nay trong quan hệ với Trung Quốc chứng minh điều đó có lẽ không phải nhắc lại!
Tôi lấy làm lạ, từ khi xảy ra sự kiện nầy đến nay, Đảng và Nhà nước ta tỏ ra không coi trọng yếu tố lòng dân, thể hiện quan điểm quần chúng “lấy dân làm gốc” của Đảng. Tạp chí Cộng sản số ra ngày 4/6/2014 đăng bài “Giải quyết những vấn đề cấp bách để bảo vệ chủ quyền và lợi ích quốc gia trên biển” của Đại tá, PGS, TSKHQS Trần Nam Chuân. Đây là tạp chí lý luận của Đảng, bài viết của ông Chuân không còn thể hiện quan điểm riêng ông. Khi đánh giá sự phản ứng của quốc tế và trong nước trước hành động ngang ngược của Trung Quốc, ông Chuân viết: “… Trong những ngày qua, chính phủ, các nhà khoa học quân sự – chính trị, giới học giả và các hãng thông tấn báo chí trong nước và quốc tế đã đồng loạt lên án các hành động của Trung Quốc…”. Ông không nói một câu một chữ nào về lòng người dân Việt, các giới trong và ngoài nước sôi sục căm hờn Trung Quốc xâm lược, biểu hiện bằng hành động yêu nước từ biểu tình ôn hoà, gởi thơ ngỏ, cho tới tự thiêu và mới đây có một vụ sắp tự thiêu được kịp thời ngăn chặn!
Đoạn tiếp theo, ông viết: “Trước các hành động xâm phạm của Trung Quốc, Đảng và Chánh phủ Việt Nam đặc biệt coi trọng và luôn làm hết sức mình để giữ gìn mối quan hệ hữu nghị tốt đẹp sẵn có với Trung Quốc.  Việt Nam cũng luôn luôn chân thành mong muốn cùng Trung Quốc giải quyết các tranh chấp bằng các biện pháp hoà bình trên cơ sở luật pháp quốc tế…”. Thật là nhún nhường quá thể! Có ai “hy vọng” nhà cầm quyền Trung Quốc đọc đoạn này đem lòng “thương cảm” Việt Nam mà rút giàn khoan và đội hạm tàu về nước chăng?!
Sau cùng bài viết:“Để giải quyết những vấn đề cấp bách về bảo vệ chủ quyền quốc gia, chúng ta cần thực hiện tốt một số giải pháp cơ bản sau:”. Bài viết đề ra 4 giải pháp vẫn “xào nấu các món cũ” , tuyệt nhiên không có giải pháp nào động viên sức mạnh tổng hợp toàn dân đoàn kết chung quanh Đảng Cộng sản Việt Nam chống Trung Quốc bảo vệ độc lập, chủ quyền quốc gia như trong các cuộc đấu tranh chống xâm lược ngày xưa!
Đến đây, tôi bổng nhớ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi phát biểu hùng hồn tại Manila như mọi người biết, được dư luận người dân trong nước và nước ngoài hoan nghênh đón nhận. Thế nhưng ngay sau đó, ngày 17/5 Thủ tướng gởi tin nhắn toàn quốc “Đề nghị mọi người dân thể hiện lòng yêu nước đúng pháp luật, không nghe kích động và không tham gia biểu tình trái pháp luật…” , và trong một tin nhắn khác Thủ tướng chỉ thị: “Bộ Công an, các cơ quan chức năng và lãnh đạo các tỉnh, thành phố thực hiện đồng bộ các biện pháp, kiên quyết không để biểu tình trái pháp luật…”.
Tôi không hiểu nổi vì sao trong lúc đất nước trong cơn nước sôi lửa bỏng mà Đảng không tin dân, dường như lúc nào cũng sợ dân nổi dậy “bạo loạn lật đổ” chế độ, tỏ thái độ đối lập với dân, ngăn cấm dân thể hiện lòng yêu nước bằng biểu tình ôn hoà; ký tên thơ ngỏ, kiến nghị… nhằm tạo hậu thuẫn chính trị cho Đảng, cùng Đảng chống Trung Quốc. Phải chăng Đảng xem Trung Quốc thù thành bạn, xem dân bạn thành thù? Vậy làm sao dân tin Đảng? Thử hỏi chỉ với 4 triệu đảng viên của Đảng, không có sức mạnh toàn dân liệu Đảng có chống được Trung Quốc? Và, nếu một khi đất nước lâm vào tình thế Trung Quốc gây chiến tranh xâm lược như năm 1979 – điều đó có ai dám chắc sẽ không xảy ra –  Đảng đối với dân như vậy, dân có chung lòng chung sức cùng Đảng chiến đấu chống Trung Quốc xâm lược?
Chúng ta luôn nghe thấy trên các văn bản hay các diễn đàn, Đảng hô hào “đấu tranh chống diễn biến hoà bình của các thế lực thù địch chống phá nước ta”… ; trong nội bộ thì “đấu tranh” chống “tự diển biến”, “tự chuyển hoá”… Trời ơi! Tôi nghe mãi điệp khúc nầy đến phát ngán! Không biết có đồng chí lãnh đạo cấp cao nào của Đảng tự hỏi: Vì sao dưới sự lãnh đạo của Đảng, đất nước xây dựng phát triển hoà bình gần 40 năm –  thời gian nầy đâu phải ngắn –  mà lòng người không yên, mối quan hệ Đảng với dân với Đảng ngày càng xấu? Vì sao? Trách nhiệm nầy do Đảng, do dân, hay do các “thế lực thù địch” viễn vông nào đó?
Đến lúc Việt Nam cần có giải pháp quyết liệt, thích ứng, có hiệu quả hơn, không thể ngồi nói chuyện cù cưa cù nhằn với Trung Quốc, “thí chốt” những đội tàu Cảnh sát biển, Kiểm ngư và những chiếc tàu gổ đánh cá mong manh của ngư dân đương đầu với hạm đội tàu hùng hậu của Trung Quốc mà gọi là “thể hiện quyết tâm bảo vệ chủ quyền đất nước”! Giải pháp nào quyết liệt, thích ứng, có hiệu quả, thì một khi Ban lãnh đạo cấp cao đương thời của đất nước nhận dạng đúng ai là thù, ai là bạn trong cuộc chạm trán này với Trung Quốc, với bản lĩnh chính trị và tài thao lược của các đồng chí tôi tin sẽ tìm ra không khó./-

   Mùa Hè năm 2014 – Biển Đông dậy sóng
                                                                        Đ.K.T

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét