Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi bảo Trúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi bảo Trúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

Tại sao phải giấu?

Bùi bảo Trúc – Nguoiviet

Tờ Tiền Phong trong một số báo mới đây đã phổ biến mấy bức ảnh chụp tư gia của cựu Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh, hình như ở bên hồ Tây thì phải. Tôi rất ghét hai chữ “hoành tráng” nhưng đành phải dùng chúng vì không tìm được những chữ nào khác hơn và chính xác hơn để mô tả nội thất của người đàn ông ấy.
“Ngai vàng” của Nông Đức Mạnh. Hình được đăng đầu tiên trên báo Tiền Phong.

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

-Những con lợn xổng chuồng

Bùi bảo Trúc – Nguoiviet


Thực ra những con lợn này không phải lúc nào cũng tệ lậu như thế. Chúng đã từng có một lịch sử cổ xưa, một nếp sống văn hóa, văn minh lâu dài, từng đi được những bước dài đầu tiên cho nhân loại.
Ðọc Nhân Sinh Ðích Nghệ Thuật (Một Quan Niệm Sống Ðẹp do Nguyễn Hiến Lê dịch) và Ngã Quốc Dữ Ngã Dân (Nước Tôi Dân Tôi) của Lâm Ngữ Ðường, người ta thấy ngay những điều ấy. Dân tộc Trung Hoa đã có lúc là đàn anh thiên hạ, coi các nước khác từ Âu sang Á là man di, mọi rợ, cỏ rác hết.

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

Ðớp phải bả chó!

Bùi bảo Trúc – Nguoiviet

Ðể mô tả một người bắt chước một người khác từ hành động, cho đến ngôn từ một cách ngu xuẩn và dại dột, tiếng Việt có thành ngữ “ăn phải đũa” (người nọ hay người kia). Ðôi đũa ấy chắc không được chùi rửa sạch nên vẫn còn dính dãi rớt, nước miếng của (những) người dùng nó trước đó nên khi một người khác dùng nó để ăn uống, gắp thức ăn cho vào mồm, nuốt vào bụng thì cũng lây nhiễm những điều (thường là) xấu xa để rồi cũng có những cách ăn nói cư xử giống người ấy.
Tuy nhiên, việc ăn phải đũa người khác vẫn còn có thể có được một sự lựa chọn, hoặc dùng đôi đũa ấy (có dính nước miếng của những người trước) để ăn uống, hoặc không cầm nó lên, hoặc kiếm một đôi đũa khác.