Ðể mô tả một người bắt chước một người khác từ hành động, cho đến
ngôn từ một cách ngu xuẩn và dại dột, tiếng Việt có thành ngữ “ăn phải
đũa” (người nọ hay người kia). Ðôi đũa ấy chắc không được chùi rửa sạch
nên vẫn còn dính dãi rớt, nước miếng của (những) người dùng nó trước đó
nên khi một người khác dùng nó để ăn uống, gắp thức ăn cho vào mồm, nuốt
vào bụng thì cũng lây nhiễm những điều (thường là) xấu xa để rồi cũng
có những cách ăn nói cư xử giống người ấy.
Tuy nhiên, việc ăn phải đũa người khác vẫn còn có thể có được một sự
lựa chọn, hoặc dùng đôi đũa ấy (có dính nước miếng của những người
trước) để ăn uống, hoặc không cầm nó lên, hoặc kiếm một đôi đũa khác.