Baotreonline
Văn Quang
Cùng thời gian này, gần cuối tháng 4 -2015, các phương tiện truyền
thông ở VN cổ vũ 40 năm “thống nhất”, năm nay có vẻ xôm tụ hơn các năm
trước, mọi tin tức về “ngày lễ lớn” này đang lai rai trên các phương
tiện truyền thông. Tôi nhận được e mail của một cô em kết nghĩa, cô định
cư ở Mỹ, nhưng còn vướng gia đình ở VN nên lâu lâu cô lại về thăm nom.
Bất ngờ tuần vừa qua, cô về lại Mỹ. Trong e mail cô viết: “Em về Mỹ chữa
bệnh đúng lúc này để tránh nghe bị chửi”. Chuyện này làm tôi nhớ đến
hơn 12 năm trong cái gọi là “trại học tập cải tạo”. Ngày đi lao động mệt
phờ phạc, thế mà tối về đến trại, nằm trong buồng giam buộc phải nghe
chiếc loa mắc từ nóc chòi canh chĩa vào trong trại, chửi ra rả “mỹ ngụy”
suốt một tháng ròng. Thế mà không phát khùng được mới là lạ. Đến bây
giờ tôi vẫn còn rùng mình ghê sợ vì cái đòn tra tấn khủng khiếp này. Vì
thế tôi dị ứng nặng với những gì nhắc đến ngày 30-4-75 đã làm cho biết
bao gia đình tan nát, trong đó có gia đình tôi. May mà tôi còn đứng dậy
được.