Vào thời điểm Stalin chết, ở Việt Nam có vô số sáng tác khóc thương
và xiển dương nhân vật này do các văn nhân thi sĩ cộng sản chủ nghĩa
viết, trong số đó nhiều câu đã trở thành “bất hủ”, vì chúng điển hình
cho loại hình văn học nô dịch, điển hình cho mức độ tụng ca và dối trá
thượng thặng, đặc sản của chế độ toàn trị, một hình thái chính trị chưa
từng có trong lịch sử trước thế kỷ XX. Người ta vẫn sẽ còn nhắc đến
những câu như: “Yêu biết mấy nghe con tập nói / Tiếng đầu lòng con gọi
Stalin” (Tố Hữu). “Đồng chí Stalin đã mất / Thế giới không cha nặng
tiếng thở dài” (Chế Lan Viên)