Hiển thị các bài đăng có nhãn 30-4-1975. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 30-4-1975. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2016

41 NĂM NGƯỜI VIỆT TỊ NẠN: MẮM, ĐƯỚC, TRÀM và PHÙ SA NƯỚC MẶN

Phạm Khánh Chương
Thuyền nhân Việt Nam. Ảnh chụp ngày 28-12-1978 Philippines. Nguồn: JP Laffont/Sygma/Corbis
24-4-2016
Thuyền nhân Việt Nam. Ảnh chụp ngày 28-12-1978 Philippines. Nguồn: JP Laffont/Sygma/Corbis
41 năm tha hương là 41 năm người Việt tỵ nạn Cộng sản nỗ lực không ngừng, không chỉ ở Úc Châu mà khắp nơi trên thế giới. 41 năm đủ dài để cùng nhìn lại mình và nhìn lại quê hương.
“Bơ vơ, ngơ ngác, sợ hãi” là những từ ngữ để mô tả người Việt tỵ nạn thế hệ thứ nhất, thế hệ cha anh, khi lần đầu đặt chân đến Úc. Nhưng họ đã vượt qua tất cả, cũng như họ đã vượt qua những cơn sóng dữ dội phũ kín con tàu, những tiếng gào thét mạn rợ của bọn hải tặc, những xác người thân trôi xa dần trên biển, nhưng trên hết, họ vượt qua được số phận bi thãm mà nhà cầm quyền CSVN đã và vẫn đang áp đặt cho đồng bào họ tại Quê Nhà.

Tản mạn Tháng Tư

Thêm Võ FB
 
Tạp bút – Caubay
 
Tháng Tư lại về, năm nay nơi tôi ở có vài cơn mưa nhẹ đổ về bất chợt làm tôi nhớ cơn mưa Sài Gòn ngày ấy. Những ngày cuối tháng Tư năm 1975, trời Sài Gòn u ám, mưa lất phất nhẹ trong cái xôn xao, hỗn loạn của một thành phố đang hồi vô chủ. Nỗi sợ hãi, bi thương, tiếc nuối trong lòng người lan tỏa vào không gian. Rờn rợn như cái rùng mình cuối cùng của một sinh vật trước khi đi vào cõi chết. Thành phố như một ổ kiến bị phá vỡ. Con hẻm nhỏ khu nhà tôi có đông người hơn từ cả tháng qua, đồng bào tỵ nạn từ miền Trung vào, từ Tây nguyên tràn xuống. Nhốn nháo, vội vã và nỗi âu lo hiển hiện trên khuôn mặt mỗi người. Người ta lui tới tìm nhau thì thầm, bịn rịn. Đồng thời bạn bè, chòm xóm cũng bắt đầu trao nhau ánh mắt thăm dò và cái mầm nghi kỵ đã đâm chồi.

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2016

Thống nhất bằng vũ lực sẽ không có thống nhất

K’tem

22-4-2016
Xe tăng của "quân giải phóng" tiến vào thành phố Đà Nẵng ngày 29/3/1975 - Ảnh: TTXVN
Yên Đỗ ngày xưa nhìn cảnh thực dân Pháp tổ chức lễ 14 tháng 7 bằng mấy câu chua chát:
“Kìa hội thăng bình tiếng pháo reo/ Bao nhiêu cờ kéo với đèn treo/ Bà quan tênh nghếch xem bơi trải/ Thằng bé lom khom ghé hát chèo…”
Xe tăng của “quân giải phóng” tiến vào thành phố Đà Nẵng ngày 29/3/1975 – Ảnh: TTXVN =>>
Không lâu nữa, cuối tháng Tư này, đảng và nhà nước CSVN sẽ tổ chức “ăn mừng” ngày 30 tháng Tư năm 1975. Năm nào cũng vậy, CSVN ra sức rình rang tổ chức ăn mừng ngày đoàn quân luộm thuộm theo sau xích xe tăng nghiến lòng đường Sài Gòn cũng như đã nghiến qua các nẻo đường miền Nam phía dưới vĩ tuyến 17. Ngày này khắp phố phường cũng cờ kéo cũng đèn treo. Và những tên quan – áo mão một nơi, người một nẻo, sau mấy chục năm chưa che lấp hết nét tối tăm, rừng rú – cũng tênh nghếch, nghênh ngang ngồi trên lễ đài nhìn xuống mảnh đất mà chúng đã chiếm đóng. Và dưới kia hàng hàng lớp lớp người dân lom khom trong cuộc mưu sinh.

Ký ức tháng 4 năm 1975: Chuyến đi bí mật của cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu

Huỳnh duy Lộc FB


Sau năm 1975, Nhà xuất bản Thành phố Hồ Chí Minh có in bản dịch cuốn hồi ký của chuyên gia phân tích tình báo Frank Snepp với nhan đề “Cuộc tháo chạy tán loạn” (tên nguyên tác: “Decent interval: An insider’s Account of Saigon’s Indecent End Told by The CIA’s Chief Strategy Analyst in Vietnam”), nhưng đó là một bản dịch rất sơ sài dựa trên một bản dịch tiếng Pháp. Xin giới thiệu lại đoạn Frank Snepp viết về chuyến đi âm thầm của ông Thiệu vào một ngày cuối tháng 4 năm 1975:“Khoảng 5 giờ chiều ngày 25 tháng 4, Polgar (trưởng nhóm CIA tại Đại sứ quán Mỹ tại Sàigòn) gọi tôi, Joe Kingsley, tướng Timmes và một nhân viên nữa ở văn phòng tại Sàigòn tới văn phòng của anh. Anh hỏi một cách rụt rè:

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

Tháng Tư, kẻ thắng sợ người thua

Huy Phương -Nguoiviet

Ba mươi sáu năm sau ngày 30 Tháng Tư, 1975, thực tế cho thấy rõ ràng đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ chiếm trọn lãnh thổ miền Nam, chứ không chiếm được lòng người từ vĩ tuyến 17 trở vào Nam. Nhiều trăm nghìn người đã chấp nhận, kể cả cái chết, bỏ làng mạc, quê cha đất tổ, tài sản để ra đi, kể cả những người lớn lên ở miền Bắc, sau khi vào miền Nam, đã thấy rõ bộ mặt của chế độ hà khắc, toàn trị mà lâu nay họ phải chịu đựng. Dân chúng, kể cả những cán bộ Cộng Sản nằm trong gan ruột đảng đã tỏ thái độ bất bình, trở thành những cá nhân hay những thế lực chống đối, điều khiến cho Việt Nam ngày nay có nhiều nhà tù giam giữ những người bất đồng chính kiến, dù họ là những người, hay tập thể chủ trương bất bạo động, không hề có vũ khí trong tay.

Nguyễn Viết Dũng trong bộ quân phục miền Nam Việt Nam. (Hình: danluan.org)

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Nhật ký sau giải phóng (19)

Phan Ba

Nhật ký sau giải phóng

 (18)  –  (17)  –  (16)  –  (15)  –  (14)  –  (13)  –  (12)  –  (11)  –  (10)  –  (9)   –  (8)  –  (7)  –   (6)  –  (5)  –  (4)  –  (3)  –  (2)  –  (1) 

Về các tòa án nhân dân

27/05/1975
Saigon June 1975 - PRG Carries Out Execution In Saigon


Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

40 năm sau khi Sài Gòn sụp đổ, hòa giải dân tộc vẫn còn xa vời

Basam

Asahi Shimbun

Tác giả: NAOJI SHIBATA

Người dịch: Trần Văn Minh
25-05-2015

Thành phố Hồ Chí Minh – Những hình ảnh về chiến tranh Việt Nam vẫn còn sống động trong ký ức của một giáo sư 54 tuổi, đang giảng dạy tại một trường đại học tư ở thủ phủ miền nam này.
Một người lính bị bắn và ngã xuống đất trước nhà của bà. Một vụ nổ trên đường phố, thổi tung các bộ phận cơ thể con người và làm cho đám đông chạy tứ tán. Sau đó lệnh đầu hàng được công bố.

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

Diễn văn của Đảng ta

JonathanLondon

Tuần trước tôi có dịp sang Việt Nam vài ngày. Sang để dự một hội thảo về 40 năm thống nhất đất nước và vì đã muốn có mặt nhân dịp lễ kỉ niệm lịch sử này. Chuyến đi của tôi quả là thú vị. Thú vị không chỉ vì tôi đã ôm một cái cây rất to giữa thủ đô Hà Nội hay có cơ hội tranh luận bằng tiếng Việt với một GS người Nga. Thú vị vì tôi đã có điều kiện quan sát người Việt Nam chào đón những ngày lễ đầy ý nghĩa này như thế nào. Đối với một nhà xã hội học chính trị, đó là một cơ hội hiếm có.

Đông Dương xài Botox

Lê diễn Đức -RFA


Maciej Nowicki, Newsweek – Lê Diễn Đức dịch
Sài Gòn ngày 29 tháng 4 năm 2015 – Ảnh: Newsweek
Việt Nam thay đổi không nhận ra. Phía sau chiếc khăn choàng Marxist khởi sắc chủ nghĩa tư bản man rợ. Những người Việt đói khát thành công đã quen với chế độ đàn áp, và Mỹ, một kẻ thù cũ, bây giờ là bạn.
Truyền hình Việt Nam không ngừng phát sóng lặp đi lặp lại vào ngày 30 tháng 4 cuộc diễu hành lớn nhân dịp kỷ niệm 40

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

Những nét son đầy hứng khởi


Ảnh của hãng thông tấn AP chụp cho thấy blogger Điếu Cày ngồi cạnh nhà lãnh đạo Hoa Kỳ.
Ảnh của hãng thông tấn AP chụp cho thấy blogger Điếu Cày ngồi cạnh nhà lãnh đạo Hoa Kỳ.

Bùi Tín – VOA

Dịp kỷ niệm 40 năm 30/4 kết thúc chiến tranh năm nay mang lại nhiều niềm vui khác hẳn những năm trước. Nhiều bài bình luận trên các mạng có chất lượng, phơi bày sự thật, nói trắng ra sự thật, chỉ rõ nguyên nhân chính xác dẫn đến ngày 30/4/1975 là ý đồ xâm chiếm, thôn tính miền Nam bằng vũ lực của Đảng CS cầm quyền trên miền Bắc, ngang nhiên vi phạm Hiệp định Paris năm 1973, cố tình chà đạp các điều khoản «tôn trọng quyền tự quyết của mỗi miền được lựa chọn chế độ chính trị của mình», «tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân miền Nam VN», «cam kết không đe dọa dùng vũ lực và không dùng vũ lực», «không bên nào thôn tính lấn chiếm bên nào».

Vì sao Mỹ thất bại ở Việt Nam?

Dân là gì trong mắt chính quyền?



Cao Huy Huân – VOA

Sài Gòn đang bước vào những ngày bận rộn để “chào mừng” cái gọi là “đất nước tròn 40 năm giải phóng và hòa hợp hai miền Nam-Bắc”. Nhiều khi bắt gặp vài ba câu chuyện hồi tưởng của các vị gắn bó với chiến trường Việt Nam suốt mấy chục năm ròng. Không ít trong số họ với những bộ đồ bạc màu cần cù lao động sau chiến đấu. Nhưng cũng kịp ngồi lại mời khách vài ly trà, lục lại ký ức như mới hôm qua về những nỗi khổ nếm mật nằm gai, về những khoảnh khắc chiến đấu không mệt mỏi bên nòng súng đến điếc cả tai, và cả những vết thương lòng khi đồng đội lần lượt nằm xuống ngay bên cạnh mình. Tất nhiên họ không quên kể, bằng ánh mắt rực sáng của những người chiến thắng.

Nghĩ về chuyện cầm bút và bồi bút

Viettusaigon – RFA

000_DM-Hkg10172879.jpg
Nhiếp ảnh gia chiến tranh Việt Nam Đinh Quang Thanh, 80 tuổi, đang đưa hình ảnh máy bay trực thăng Mỹ bị rơi trên đường phố Sài Gòn vào ngày 30/4/1975 trong một cuộc phỏng vấn với AFP tại Hà Nội hôm 25/3/2015  AFP photo
(Có audio)

Trong vài ngày trở lại đây, kể từ khi lễ kỉ niệm “40 năm giải phóng miền nam” bắt đầu rục rịch cho đến khi nó kết thúc, rồi sang ngày Báo Chí Thế Giới, báo chí ở Việt Nam xuất hiện khá nhiều nhân vật “gương mẫu”, tiêu biểu, từ các đồng chí cựu chiến binh xuất hiện trên truyền hình với những chuyện xuất thần cho đến các đồng chí xuất hiện trên báo, nếu không xuất thần thì cũng xuất chúng, nói chung là xuất…!

Ngày 30/04 có thật là như thế?

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

30 Tháng Tư, lo trước về tương lai

Ngô nhân Dụng – Nguoiviet

Chúng ta không thể tránh được, cứ đến ngày 30 Tháng Tư mỗi năm lại chợt nhớ về quá khứ. Niềm tưởng nhớ thường có trong một ngày giỗ. Mà 30 Tháng Tư đúng là một ngày giỗ. Ngoài những vị tướng chỉ huy tử tiết, như Tướng Phạm Văn Phú, Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tướng Lê Nguyên Vĩ, Tướng Trần Văn Hai, Tướng Lê Văn Hưng, Ðại Tá Hồ ngọc Cẩn, còn biết bao nhiêu các binh sĩ, sĩ quan khác cũng đã chết để bày tỏ khí tiết trong cùng một ngày. Có vị sĩ quan cảnh sát, Ðại Tá Nguyễn Văn Long đã chọn công viên Lam Sơn làm nơi thể hiện lời nguyền chết vinh hơn sống nhục. Nhiều vị sĩ quan, công chức, đã về nhà, cùng chết với gia đình. Chúng ta hướng về tất cả những anh hùng liệt sĩ đó trong ngày giỗ tập thể hôm nay.

NHỮNG NGƯỜI UỐNG MÁU NGƯỜI

Dũng Mai FB


Ngày 30/4 hàng năm, trước cửa nhà, cột điện, gốc cây trên dải đất Việt nam hầu như có treo cờ đỏ sao vàng. Trên các ngả đường, nơi công cộng có các khẩu hiệu: Nhiệt liệt chào mừng ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước.

Việc treo cờ chắc một điều phường nào cũng giống nhau bởi theo một đường lối chỉ đạo của đảng. Cấp trên đã giao chỉ tiêu xuống đến các tổ, cụm dân cư. Nếu trong địa bàn có nhà không treo cờ tổ trưởng sẽ bị cắt thi đua. Trước các ngày lễ, tổ trưởng mời dân đi họp, tuyên truyền vận động dân đến từng nhà ép treo cờ. Hộ

Nhân ngày 30/4 : Cuộc chiến ‘cả nước là diễn viên’


Cựu chiến binh Việt Nam tại lễ diễu hành kỷ niệm 40 năm kết thúc chiến tranh ở TP HCM, ngày 30/4/2015.
Cựu chiến binh Việt Nam tại lễ diễu hành kỷ niệm 40 năm kết thúc chiến tranh ở TP HCM, ngày 30/4/2015.

Bùi Tín – VOA

Bài viết trước – “Cuộc chiến biệt vô tăm tích” – đã đề cập đến một nét đặc thù của cuộc chiến tranh ở Việt Nam. Bài này lại nói đến một nét đặc thù nữa, chỉ người trong cuộc mới có thể nhận rõ, Đây là một nét không thể bỏ qua khi nghiên cứu, tổng kết về cuộc chiến tranh này.
Trước hết là những màn kịch của đảng. Rất điêu luyện, cao tay, tinh vi. Xin kể vài thí dụ.

Đảng Cộng sản có thực sự ‘sáng suốt’?

Lãnh đạo Đảng và nhà nước Việt Nam ‘kỷ niệm’ 40 năm ‘Đại thắng mùa Xuân’, ‘Giải phóng hoàn toàn Miền Nam’ ở TP. Hồ Chí Minh hôm 30/4/2015.
 
Viết và phát biểu nhân dịp Việt Nam kỷ niệm 40 năm ‘Ngày giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước’ cả Tổng Bí thư Đảng Cộng sản và Thủ tướng Việt Nam ca ngợi ‘sự lãnh đạo đúng đắn’, ‘tài tình’, ‘sáng suốt’ của Đảng Cộng sản trong ‘cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước’.

Đánh tư sản

Danchimviet

Tú Hoa
Sài Gòn xưa
Sài Gòn xưa
I. ĐÁNH TƯ SẢN
ĐÁNH TƯ SẢN cũng là một sự kiện chấn động lịch sử Việt Nam ngang hàng sự kiện THUYỀN NHÂN VIỆT NAM và chỉ xảy ra sau ngày 30 tháng Tư năm 1975. Sự kiện ĐÁNH TƯ SẢN thể hiện quyết tâm cướp bóc thẳng tay của Cộng Sản Hà Nội trực tiếp lên đầu lên cổ người dân miền Nam Việt Nam.

Một chứng từ của tội lỗi

Nguyễn Tuấn FB


Cây búa dưới đây được chụp ở Bảo tàng Quân đội Việt Nam (1). Phía dưới kỉ vật có ghi như sau: “BÚA. Đồng chí Nguyễn Văn Thắng, huyện đội phó huyện Mỏ Cày (Bến Tre) dùng bổ chết 10 tên ác ôn trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước”. Ngoài ra, còn có dòng chữ tiếng Anh: “HAMMER. WITH THIS, CAMARADE NGUYEN VAN THANG, DEPUTY CHIEF OF MO CAY MILITARY DISTRIS, BEN TRE PROVINCE, KILLED TO DEATTS A TOTAL OF 10 LOCAL TYRANTS.” (Chú ý phiên bản tiếng Anh sai văn phạm và ngữ vựng rất nhiều, nhưng không có nói đến “Chống Mỹ cứu nước”). Có lẽ không cần nói gì thêm, đây là một chứng từ về tội lỗi trong chiến tranh.