Bùi Chí Vinh
Trong
đời ít nhất chúng ta cũng từng được nghe ai đó nhắc đến câu “Hiền tài
là nguyên khí quốc gia”. Câu nói thoạt tiên có vẻ như một sự khẳng định
chắc nịch, một xác tín không phải bàn cãi như 1 cộng 1 là 2 bởi… hiền
tài của một quốc gia đâu phải dễ kiếm. Phải có địa linh mới có nhân
kiệt, phải có hiền tài thì nguyên khí quốc gia mới thực sự vững bền.
Nhưng đáng tiếc trên thực tế, phàm khi câu nói “hiền tài là nguyên khí quốc gia” được cất lên thì thường là khi đất nước đang… khan hiếm hiền tài. Chuyện khan hiếm này nếu ở một bộ lạc hoang sơ, một xứ sở bán khai, một hòn đảo bị cô lập… internet thì chẳng có gì thắc mắc. Nhưng nếu phát xuất từ một quốc gia từng có 4000 năm văn hiến, từng có bề dày lịch sử chống ngoại xâm truyền thống như ở Việt Nam thì có lẽ đáng để cho chúng ta báo động.
Nhưng đáng tiếc trên thực tế, phàm khi câu nói “hiền tài là nguyên khí quốc gia” được cất lên thì thường là khi đất nước đang… khan hiếm hiền tài. Chuyện khan hiếm này nếu ở một bộ lạc hoang sơ, một xứ sở bán khai, một hòn đảo bị cô lập… internet thì chẳng có gì thắc mắc. Nhưng nếu phát xuất từ một quốc gia từng có 4000 năm văn hiến, từng có bề dày lịch sử chống ngoại xâm truyền thống như ở Việt Nam thì có lẽ đáng để cho chúng ta báo động.