Qua 5 bài trước, tôi đã trình bày những tín hiệu về sự suy thoái của
nền giáo dục, nhận dạng một số “bệnh” trong nền giáo dục, và cung cấp
một khung nguyên lí giáo dục. Bước logic kế tiếp là suy nghĩ đến cải
cách, cụ thể là phải làm gì. Chỉ ra những sai sót thì rất dễ, nhưng phải
làm gì thì rất khó. Câu hỏi cụ thể: nếu một người được bổ nhiệm làm bộ
trưởng giáo dục, thì người đó làm gì để cải cách giáo dục? Dĩ nhiên, câu
hỏi chỉ là giả thuyết, và giả thuyết này không thể nào thành sự thật ở
VN, nơi mà các chức như thế chỉ dành cho … đảng viên. Nhưng ở các nước
dân chủ có bầu cử thì câu hỏi đó rất thực tế, vì nói theo một vị dân
biểu Mĩ, tất cả công dân Mĩ đều có thể là một bộ trưởng. Do đó, dù biết
không thể nào ở vào chức đó, nhưng chúng ta phải suy nghĩ làm gì, phải
có quan điểm và lập trường (conviction) cá nhân về vấn đề chúng ta quan
tâm. Đó không phải là “chém gió”, mà là một cách thể hiện trách nhiệm
của công dân.