Japaninmyheart
Lê Tháiđọc blog mà trong đó cô Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh có khuyên giới trẻ hãy là “người Quang Trung”. Tôi suy nghĩ, bản thân mình có thể làm đc theo lời khuyên đó ko?
Tôi được biết những bạn trẻ ra ngoài làm thuê như tôi tại xứ người còn có nơi cuộc sống còn tồi tệ hơn rất nhiều, nào là đài loan , nào là mã lai… Tôi còn sướng chán ở xứ hoa anh đào này. Thế mà tôi ko thể học tiếng nhật cho ra hồn chứ?! Giống như tôi, mấy người việt trong lớp cũng nói tiếng nhất bi ba bi bô, như ngọng, vì họ làm thêm là chính… Nhưng về lâu dài, làm thêm ko phải là một cái nghề, nó là phương tiện mưu sinh của các bạn đó. Họ còn trẻ và có thể có vốn để về nước… Nhưng nếu sang đây mà vay tiền thì cũng ko có vốn nhiều lắm, vì phải gửi về trả nợ. Cái tư cách của mấy người này là coi làm thêm như công việc chính, đôi khi, tôi có cảm tưởng, chúng tôi như những kẻ ăn mày nơi đất khách, làm việc để mưu sinh và thế thôi, giao lưu với người bản xứ thì ít, tụ tập ca thán với nhau thì nhiều. Gọi là ra nước ngoài, cũng chỉ là để thay đổi công việc