Từ độ linh hồn đã bị nhốt nơi địa ngục, cõi nhân gian
dường như chỉ còn lại những đấng văn nhân đang cúi mặt, ngậm
miệng ăn tiền, rồi tụng lên những lời ca lạc loài, giữa tiếng
thét kêu oán hờn của hàng triệu sinh linh.
Thì thật may mắn thay, trong cái bi thương đó, có một vệt
linh khí, đã vượt ra khỏi xiềng xích ngục tù, tụ lại, rồi tỏa
ra luồng sinh khí mới, cho văn học đất Việt. Họ đã rạch ra
một lối đi, cách viết mới cho dòng văn học hiện thực phê phán
đương đại. Hiện tượng ấy, tuy không làm thay đổi cả diện mạo
nền văn học định hướng, bao cấp èo uột, nhưng nó lại được cất
lên, làm sống lại những trái tim khát vọng công lý và sự
thật, đã bị nhấn chìm từ bấy năm qua. Qủa thật, họ là những
tên tuổi, nữ sĩ, văn nhân đích thực nhất của văn học đất Việt
hiện nay.
Võ Thị Hảo, là một trong số những nhà văn tài năng và can trường đó.