Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

Nâng bi…

 Mai tú Ân

“Tiến lên chiến sĩ đồng bào…”
Nghe thơ thì biết thằng nào làm thơ…
 
 
Đó là câu thơ lan truyền trong giới thơ văn bao năm nay, một câu thơ chế riễu vì sư nâng bi quá đáng của các thợ nâng bi nước ta. Bác của chúng ta là một nhà CM kiệt xuất, tay không lấy nghiệp cơ đồ, cũng là DNVH TG trong nhiều lãnh vực, nhưng không nhất thiết phải là một nhà thơ, và lại càng không phải là nhà thơ số 1 như các thợ nâng bi sau này nâng lên. Vậy mà các thợ nâng đã nâng thơ Bác lên hàng TOP số 1 qua việc xếp những bài thơ của Bác lên hàng số 1 trong số 100 bài thơ Việt Nam hay nhất thế kỷ 20, trên cả những bậc thơ tiền bối như Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Nguyễn Bính…


Những câu thơ của Bác chỉ là những câu thơ cổ vũ phong trào, động viên chiến đấu…trong từng thời kỳ khác nhau của lịch sử, những câu thơ, vè tự sướng chứ không phải là những áng thơ tuyệt hay, tuyệt kỹ để các chuyên gia nâng của chúng ta nâng lên hàng siêu đẳng như rứa. Nâng bi lên cao như thế, nâng đến tận cổ thì :
Thương nhau kiểu đó bằng mười hại nhau….
Và nói chung thì đã là lãnh tụ, nhất là lãnh tụ CM thì không nên là một nhà thơ. Chúng ta đã có thời kỳ có các nhà thơ làm lãnh tụ chính trị CM như thời gian đó với các nhà thơ như Sóng Hồng (Trường Chinh), Tố Hữu, Nguyễn Đình Thi…Và đó là thời gian có nhiều sai lầm như thế. Như vụ Cải Cách Ruộng Đất chẳng hạn. Tốt nhất đã làm văn chương thơ ca thì thôi, miễn cho trách nhiệm làm chính trị đi. Còn đã làm chính trị thì thôi, đừng thơ thẩn nữa. Như vậy đỡ khổ cho dân cho nước…mà nhà thơ cũng như thơ ca nói chung cũng không bị mang tiếng oan…
Mai Tú Ân

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét